Hôm nay có gì vui? Apr 2021

01/04/2021

Chân đau vì chuỗi ngày đi chơi vừa qua.

Lại đi làm bình thường, tối về đi dạy. Một ngày bình thường, không vui không buồn. Chỉ có một điều khiến mình bối rối, có một điểm ngữ pháp lâu quá rồi quên, lúc mấy bé hỏi mình không chắc lắm. Xấu hổ quá.

02/04/2021.

Vẫn đi làm.

Ly nói tối đi ăn với Tường, ừ thì đi, cũng không có hẹn gì. 

Vẫn nhớ Mụp. Mỗi ngày đều nhớ. Chỉ là lâu quá không gặp, hình ảnh còn trong ký ức chỉ còn mờ ảo mơ hồ.

Đột nhiên nghĩ, gặp Mụp, yêu Mụp có lẽ là đúng người, nhưng cố tình lại là sai thời điểm rồi…

03/04/2021

Một ngày bình thường, sáng đi làm, chiều về đi dạy, tối về dọn dẹp vệ sinh phòng, tưới cây, lau bụi lá cây. Đọc truyện lướt mạng rồi ngủ. Lười quá rồi, hư quá.

04/04/2021

Nằm đến trưa, đặt BAEMIN mua đồ ăn chay, ăn rồi ngủ, đọc truyện rồi đi dạy. Cho lớp làm kiểm tra, mấy bé lười quá, học cũng yếu nữa. Bỏ lớp thì tội, lớp này bao nhiêu thầy cô đã bỏ rồi, mà dạy tiếp thì cực quá, giá mà tụi nhóc tự giác học xíu thì còn có động lực dạy.

05/04/2021

Sáng đi làm, đổi kiểu cột tóc đuôi ngựa cao, Sin khen trẻ trung năng động. Chiều chạy bộ với Sin, gặp Gin và Azora, nói chuyện vui ghê. Về nhà 7h30, gọi zalo với mẹ, mẹ nói cuối tuần không gọi về, ba nhớ ba nhắc suốt. Thương ba mẹ quá mà nhiều khi cảm thấy mình bất lực.

06/04/2021

Bé ngồi cạnh học Ielts, mình thấy mình hư quá, không chăm chỉ luyện tiếng anh gì hết.

07/04/2021

Chiều tan làm chạy bộ với mấy bé trong cty, nói chuyện trên trời dưới biển, cũng vui vui.

08/04/2021

Đi ăn với út, lâu rồi hai chị em mới lại đi ăn với nhau. Bách Hoa Lẩu, cũng được, buổi tối ăn thế vừa đủ.

09/04/2021

Hôm nay siêng hơn, chuẩn bị tài liệu mai dạy, luyện nghe thêm tiếng anh. Tan làm đi 1 vòng công viên với Will và Esther. Trời mưa phải về sớm.

A V nhắn mấy tin, dây dưa từ năm ngoái tới năm nay, thấy không có ý nghĩa gì, cũng không định nghĩa được là gì luôn, không biết gì về nhau, vài tháng mới gặp một lần, vài tuần mới nhắn một tin, 2 bên không có tình cảm, cũng chẳng biết sao vẫn còn dây dưa nữa. Chắc tại cô đơn.

10/04/2021

Sáng nay siêng năng ghê, luyện nghe tiếng anh 1h đồng hồ luôn. Chiều đi dạy, hơi buồn, mấy bé lười quá. Tối Sin chở đi quán cafe Okkia Q2, đẹp và khá lạ. Ngày nay mệt quá. Buồn ngủ.

11/04/2021

Quyết tâm đi rửa bé xe. 11h trưa mới ra khỏi nhà, ăn chay, đi rửa xe, bé xe được tắm rồi. Xong đi siêu thị mua hai túi bự chảng đồ dùng vệ sinh. Chiều dạy xong về dọn dẹp phòng rồi ngủ sớm ơi là sớm.

12/04/2021

Có nghe tiếng anh một xíu buổi sáng. Chiều về đi bộ công viên 1 vòng. Hôm nay đi làm mặc đồ đẹp, mang giầy đẹp, thấy vui.

13/04/2021

Đi gặp a V. Thôi kết thúc đi. Không cần dây dưa nữa. Chẳng có gì tốt.

Về nghe tiếng anh rồi ngủ.

14/04/2021

Một ngày đi làm bình thường. Hôm nay vẫn thấy mình đẹp. Tan làm về đi bộ 1 vòng công viên. Trước khi ngủ nghe tiếng anh 30p. Một ngày cũng ý nghĩa.

15/04/2021

Tan làm đi ăn lẩu với Tranie, dạo này dạ dày nhỏ lại rồi, không ăn nhiều như trước nữa. Hư quá, không nghe tiếng anh cũng không ngủ sớm.

16/04/2021

Mặc một chiếc áo mới, ai cũng khen đẹp, vui nè. Tận dụng thời gian rảnh nghe tiếng anh ở cty luôn.

Hệ quả của việc ngủ muộn của 2 ngày qua là giờ nhức đầu và mỏi mắt. Mặc dù uống thuốc bổ não và nhỏ nước mắt nhân tạo hằng ngày nhưng sao bù được cho việc sử dụng sức khỏe vô độ như vậy. Bậy quá. Tối nay làm ơn ngủ sớm đi nha Q.

Hôm nay có gì vui? Mar 2021

01/03/2021

Đi bộ và chạy bộ 1 giờ đồng hồ. Khỏe và vui. Còn thấy được 1 phút bắn pháo hoa trên sông Sài Gòn (chắc là ai đó tự phát để tỏ tình với người yêu).

02/03/2021

Đắp mặt nạ. Nghe tiếng Anh. Ngủ trước 12h. Cảm thấy không đến nỗi lãng phí.

03/03/2021

Không rủ được ai nên chạy bộ một mình, khá ổn, sức bền có tăng một chút. Ăn một tô bún bò thật ngon. Và giờ là nghe tiếng anh rồi ngủ.

04/03/2021

Sáng nay đã dậy sớm, nghe tiếng anh. Cảm thấy không lãng phí.

05/03/2021

Sáng nghe tiếng anh 15’. Làm việc chăm chỉ. Chiều về chạy bộ 1 tiếng ( có điều gió ở công viên lớn quá, hơi mệt)

06/03/2021

Sáng thứ 7 nghỉ làm (do còn nhiều ngày phép quá). Ngủ dậy nằm nướng xíu mới đi ăn, 2 ngày chay trùng cuối tuần. Về xem giáo trình dạy 3 lớp cuối tuần, lại ngủ 30’, tắm rửa rồi mới đi dạy.

Thấy hơi buồn, nhắn cho bé Sin chở đi lung tung ngắm phố phường, tâm sự nhiều chuyện, lại không có duyên nghe câu chuyện của Sin… cảm ơn và xin lỗi. Mong rằng ai cũng sẽ tốt hơn.

07/03/2021

Sáng dậy sớm đi dạy, trưa ăn chay, xem bài chiều dạy, ngủ trưa nghe tiếng anh, chiều dạy về ăn tối, hết ngày. Gọi điện về thăm bố mẹ, bố mẹ lớn tuổi rồi lại thêm bệnh…

Chuẩn bị đắp mặt nạ rồi ngủ thôi.

08/03/2021

Lam hẹn đi ăn tối, mới nhớ ra 8/3 rồi.

Công ty tặng bông, bác mời nước. Tối đi ăn với L, tính ra cũng có cái 8/3 trọn vẹn. Cảm ơn L còn nhớ mình nhé.( Mà hình như ốc ko được tươi lắm, về tối khuya hơi bị mệt 😓 )

13/03/2021

Bé Cá chết rồi.

Sáng nay lại thay nước, thấy bé vẫn mở mắt, vẫn dáng bơi đứng, nhưng bé đi rồi. Xin lỗi, là chị quên thay nước cho em. Cảm ơn em hai năm qua đã ở bên cạnh chị, yên lặng nghe chị nói nhảm.

Chôn bé cá ở chậu cây dưới sân. Xin lỗi không trả em về nước, kênh ở SG không sạch sẽ.

Cầu chúc em ở những kiếp sau được tốt lành.

19/03/2021

Chị Helen chở qua Sona phỏng vấn, khá tốt, chỉ kẹt mỗi vấn đề thời gian gấp rút. Khó nghĩ. Sin chở đi cafe nói chị nghỉ đi, mặc dù em luyến tiếc chị nhưng chị nên đi. Sin rất biết an ủi, cảm ơn cái ôm của Sin… nhưng chị nghĩ chị đã có quyết định rồi..

20/03/2021

Khó nghĩ, lo lắng, căng thẳng, cảm xúc phức tạp … nhưng cuối cùng vẫn từ chối cơ hội làm việc ở Sona, vì chưa sẵn sàng.

Cố lên, cánh cửa khác sẽ mở.

21/03/2021

Sáng dậy sớm đi chùa, tháng nào cũng đi ít nhất 1 lần, cầu bình an cho những người yêu thương.

Về ăn sáng, nghỉ ngơi, coi bài chiều dạy. Mà hư quá đọc truyện ghiền quá quên ngủ trưa. Tối bé Sin chở đi uống cafe ở quán đẹp lắm. Vui.

22/03/2021

Chạy bộ sau giờ làm với Sin và bé Lucy, thoải mái.

23/03/2021

Sáng nay mới dám nhắn tin xin lỗi Kim vì đã để bé Cá mà Kim tặng ra đi như vậy …

Dạy thay cho một lớp, mấy bé học khá, mà ồn quá. Có bé Peter trong lớp bị người người nói là tăng động, mà bé hét lớn lắm. Lúc về mình kéo bé hỏi, sao con dễ mất bình tĩnh vậy, bé nói, trước kia con hiền lắm nhưng mấy bạn cứ đánh và bắt nạt con nên con phải la lại, con không mất bình tĩnh, con bảo vệ con.

Mình suy nghĩ, con người sống khó quá, từ bé cho đến lớn, lúc nào cũng có vấn đề, đằng sau những sự bất thường đều có vô vàn lý do…

24/03/2021

Dạo này đi làm không vui. Lại mất động lực, lại không cố gắng học tiếng Anh.

Chiều mẹ nói gửi shk về gấp cho mẹ, tối tranh thủ chạy đi mà gửi không được, lại mất kiểm soát, lại to tiếng với mẹ. Tệ quá, đã tự kiểm điểm bảng thân bao nhiêu lần rồi.

Có lẽ phải tiếp tục khoá cân bằng cảm xúc thôi…

Đã ngủ sớm lúc 12h. Không tính là quá khuya.

25/03/2021

Sáng chạy đi sớm gửi shk về cho mẹ, cửa hàng ở CVA đóng cửa, lại bực mình. Dạo này dễ mất bình tĩnh quá. Hên là cửa hàng ở UVK đã nhận gửi, nhưng không hoả tốc được.

Tối coi thi final giùm cho lớp PET. Được tặng một cái bánh kem nhỏ xinh xắn, Alice sinh Nhật nên mời bánh cả lớp. Được mấy bé hướng dẫn chơi ma sói nữa. Tuổi trẻ thật tốt, cũng thật đẹp.

Luyện thi ielts đi Q ơi, vốn từ bết quá rồi .

26/03/2021

Đi ăn với Ly và Lam, Ốc bắc; và cafe Cú Trên Cây quán đẹp. Nói chuyện người ta, cảm thấy bản thân mình thật bế tắc.

27/03/2021

Sáng cô chủ nhà báo tin, tháng 5 phải trả phòng hoặc chuyển qua phòng 4.3, nhưng nó nhỏ quá, cũ nữa, ko có cửa sổ. Đã ở 4.2 ba năm rồi, sốc quá, không muốn.

Chiều đi dạy, lớp này mất gốc quá, không chịu học, còn bảo nếu ba mẹ không bắt con đi học thì con không đi đâu. 10 năm nữa rồi sẽ thấy mấy con ạ, được đi học, được ba mẹ quản là chuyện rất hạnh phúc đó.

28/03/2021

Một ngày cn bình thường, sáng đi làm móng tay, ăn sáng, chiều đi dạy, xong chạy qua đám cưới của anh Tuấn bác Văn, gặp mấy anh chị họ hàng nói chuyện cũng vui. À, trong đám cưới thấy một anh đẹp trai, nhìn vô cùng hợp gu của mình lun, đi 1 mình, ngồi cạnh đứa em họ, muốn lấy cớ qua nói chuyện với em họ để nhìn cho kỹ mà không dám, cuối cùng lại bỏ qua. Hơi tiếc ghê.

29/03/2021

Sáng xếp đồ đi Côn Đảo. Trưa Lam lên chở đi ăn trưa rồi hai đứa bắt grab ra sân bay. Bay tới CĐ thì phải bay vòng trên không 20’ vì sân bay nhỏ quá không có chỗ đậu, vậy là được ngắm CĐ trên không, đẹp lắm.

Về Pun lúc 5h chiều, nhận phòng rồi lấy xe máy đi săn hoàng hôn, cơ mà không thấy được hoàng hôm trên biển, chỉ thấy mặt trời khuất núi. Quay về, đi qua bãi Nhát, cát đẹp, nước trong, bờ sạch sẽ, muốn tắm lại không đem theo đồ bơi, hẹn hôm sau quay lại tắm.

Về ăn bún riêu Bà Hai Khiêm, uống nước mía, ngon nha, mua thêm túi bánh tráng nướng để tối nhậu. Lại đi vòng chợ mua dầu gội bàn chải sữa chua, bắp khoai nướng và strongbow cho tối nhậu.

Về lại Pun tắm rửa rồi 9h30 chạy ra nghĩa trang Hàng Dương, vào được tượng đài, mộ cô Sáu rồi vội vã về ( mình vái xin cô Sáu cho mình gặp được người yêu mình, mình cũng yêu người đó, rồi xây dựng gia đình với nhau, rồi hai vợ chồng mình sẽ quay lại tạ Cô, mong là Cô nghe lời cầu của mình).

Về Pun nhậu thôi, mở nhạc, mỗi đứa ún có 1 lon SB vậy mà ngủ ngon lành.

30/03/2021

Sáng 8h mới dậy rồi bắt đầu hành trình. Ăn sáng bún mọc. Lam muốn đi Vịnh Đầm Tre, vậy là tìm đường đi. Trời ơi, không biết dùng từ gì để diễn tả. Mệt lắm á. Chạy xe 14km tới bờ biển Đông, đi bộ 2km đường bờ biển, nước biển rút sâu nên chạy trên bãi biển cũng đã lắm. Rồi đi tiếp 3km đường rừng, đường mòn, bậc thang đá, gặp 2 vợ chồng người nước ngoài đi cực nhanh, tụi mình còn chưa tới nơi thì hai người kia đã quay lại rồi. Ấm tượng với Cây Dây Leo thật bự và Cây Đa trên đường á.

Đến trạm kiểm lâm là hết đường, lúc đó bất đắc dĩ phải đi vào trạm vì mình tự dưng ngày đèn đỏ kéo đến trong lúc đang đi, huhu. Vậy mà tới đó lại gặp 4 bạn cũng đi bộ giống tụi mình. Chỗ này có lặn ngắm san hô luôn ấy, biển trong lắm, cơ mà xui quá chỉ có thể ngồi trên bờ thôi, huhu, cơ mà cũng được anh kiểm lâm chụp giúp cho mấy bức hình. Lam xuống bơi, mà cũng không bơi ra được tới chỗ san hô, L kiu sóng đánh ra nên không dám bơi xa, sợ không có sức bơi vô, 4 người kia cũng vô lun. L đòi lên đỉnh núi luôn mà nắng quá mình đi không nổi nên quay lại chỗ kiểm lâm ngồi chờ. Rồi, bắt đầu hành trình quay về, lê lết từng bước chân. Đường rừng còn mát, ra tới bờ biển là 4h chiều, triều lên, che hết bờ biển, cái đoạn sân bay không thể đi được phải trèo lên bờ tường hàng rào sân bay, bị bảo vệ la quá trời, xin lỗi cơ mà dưới bờ biển Ko thể đi được, sóng đánh vào bờ tường cao lắm cơ. Lấy được xe rồi hai đứa lại chạy đi ngắm hoàng hôn tiếp mà vẫn giống hôm qua, quay lại bãi Nhát đứng nhìn người ta tắm mà tiếc hùi hụi.

Quay về Pun tắm rửa. Rồi ra Cây Bàng quán ăn lẩu. Đồ ăn cũng tươi ngon mà chờ lâu quá. Rồi đi mua hạt bàng. Rồi chạy vòng ra bờ kè đứng hóng gió. Rồi về ngủ. Quá mệt cho một ngày long nhong.

Tự dưng rất nhớ rất nhớ Mụp.

31/03/2021

Sáng phải dậy sớm mới kịp lịch trình.

7h sáng đã ra khỏi cửa, đi một vòng bảo tàng Côn Đảo, dinh chúa đảo, nhà tù, trại giam… rồi mới đi ăn sáng, phở mắc mà không ngon. Chạy vội ra chợ mua thêm ít quà. Rồi lại tranh thủ đi An Sơn Miếu, Vân Sơn Tự. Xong một vòng các đi tích ở trung tâm Côn Đảo.

10h30 về tới Pun. Xếp đồ, tắm rửa, ăn mì cô chủ làm, trả phòng. 12h xe đón ra bến Đầm lên tàu về Vũng Tàu. Lênh đênh 4h trên biển, may mà trời yên biển lặng.

Đặt Anh Quốc Limousine đón về SG. Xe chạy nhanh khiếp, ngồi mà không dám thở. 8h đến D2, lại bắt grab về nhà. Một ngày quá nhiều cho những sự đi chuyển.

Một chuyến đi đáng nhớ, cũng vui.

Nhưng có một điều đáng sợ là những kỷ niệm với Mụp cứ liên tục hiện về. 5 năm bên nhau, hơn 10 năm thầm yêu, kỷ niệm nhiều thế, thói quen nhiều thế, mình quên không được. Có lẽ vì thế mà mình không mở lòng với ai được. Nhưng có ích gì đâu, Mụp cũng không nhớ…

Hôm nay có gì vui? Feb 2021

21/02/2021

Hôm nay lên thăm nhà một người chị đã học cùng VB2, mua tặng chị một chậu cây nhỏ, được chị nấu cho ăn hai bữa cơm trưa tối, tâm sự cuộc sống. Cảm thấy có ý nghĩa, cho mình mở lòng, cũng là giúp chị mở lòng. À, phát hiện ra, tiệm cây cảnh gần sát chỗ mình ở hoá ra bán rẻ thế, trước giờ toàn bỏ gần tìm xa mắc hơn, nay biết rồi nhé.

Trên đường về, cảm thấy may mắn vì suýt bị một chiếc xe máy vượt lên kẹp chân, nhưng hên quá, không sao cả, chân không trầy xước gì, cả hai bên cũng không té ngã. Cảm ơn vì đã được bảo vệ.

22/02/2021

Hôm nay mặc một bộ đồ mới, trang trọng hơn, cảm thấy mình cũng xinh đẹp hơn. Lúc gọi video Zalo với mẹ buổi sáng, mẹ khen mình xinh ơi là xinh🥰

Tối ăn lẩu với bạn, ăn ngon, có voucher giảm giá 200k, xong bạn lại giành trả tiền luôn ^^ chắc bạn cũng vui vì mình có chuẩn bị bì lì xì năm mới cho bạn nữa.

23/02/2021

Hôm nay không có gì đặc biệt vui.

Nhưng mà, nghe nói, người chỉ còn ở một mình trong căn nhà rộng lớn, nghe nói Tết người vẫn đến công ty làm việc… Mong rằng, người sẽ sớm tìm lại được hạnh phúc và bình an. Thật lòng mong người vui vẻ.

24/02/2021

Hôm nay chăm chỉ chạy bộ gần 2 vòng công viên, cảm thấy khỏe lắm. Tối về ngủ sớm 11h và ngủ cực kỳ ngon.

25/02/2021

Được chế Thảo tặng bọc kẹo dừa Bến Tre và 1 chiếc túi Zara đen siu đẹp. Iu chế quá cơ 🥰

26/02/2021

Hôm nay nhiều chuyện vui nhỉ. Sáng đi làm mặc bộ đầm thật đẹp, ai cũng khen. Chiều công ty tổ chức sinh nhật cho nhân viên có ngày sinh trong tháng 2, được bé Sin edit tặng cho tấm hình vô cùng nghệ thuật và ý nghĩa, kèm câu hát trong Lộn Xộn 2 của Đen Vâu. Công ty chúc toàn những lời chúc tốt đẹp, chiếc bánh sinh Nhật màu xanh lá đầy hoa.

Hết giờ làm thì đi bộ thể dục quanh công viên với bé cùng bàn.

Về có hẹn cafe lần đầu với anh bạn do nhỏ bạn thân mai mối. Mình nghĩ là không hợp lắm đâu, nhưng có thêm một người bạn cũng hay.

Về phòng thấy Út giặt đồ, lau phòng, rửa đĩa đựng trái cây.

Một ngày với thật nhiều niềm vui nhỏ nhỏ và những điều tốt đẹp.

27/02/2021

Đang rất là vui, kiểu như là một cái mơ mộng nhỏ nhoi thành hiện thực vậy. Có ấn tượng rất đặc biệt với bé ấy, hôm nay bé rủ mình cafe và tâm sự rất nhiều về cuộc sống. Đúng thật rằng, càng nghe nhiều tâm sự của nhiều người, mình càng hiểu được nhiều điều, về thái độ, về phản ứng, về cách cư xử và về cả những suy nghĩ định kiến. Hãy mở lòng, hãy tử tế và thấu hiểu nhé tôi ơi.

28/02/2021

Hôm nay là một ngày vô cùng lười nhác và thảm hại. Ngủ đến 3h chiều không ăn uống (trưa xuống nệm ăn 1 trái táo và ít trái cây sấy), quá tệ và lãng phí thời gian.

Việc có ý nghĩa nhất trong hôm nay là sau khi dậy đã đi chùa lúc 4h và ăn tối lúc 5h.

Lần cuối cùng cho phép mình lười nhác như thế. Lần cuối cùng.

For Something New

20/02/2021

Hôm nay, team BD đã tặng cho mình một món quà bất ngờ, một kỷ niệm đẹp, một bài hát, một cái bánh nhỏ xinh, 2 cây son thật đẹp.

Cũng Quyết định chọn hôm nay là ngày bắt đầu những đổi thay.

Tình cờ, cách đọc những dòng THỬ THÁCH THAY ĐỔI BẢN THÂN ĐỂ 2021 TRỞ NÊN HẠNH PHÚC trên Facebook, và quyết định thực hành ( linh bài viết: )

Có 30 điều nhưng mình chỉ giữ lại những điều mình chưa làm và cảm thấy nên làm thôi:

1. Đi nhiều hơn trải nghiệm nhiều hơn tăng khả năng giao tiếp để tự tin cởi mở (đợi hết dịch đã nhé ^^).

2. Nghe một bài nhạc lofi chill chill mỗi ngày, hát theo những giai điệu du dương để

3. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, viết ra điều gì khiến bạn vui nhất trong ngày hôm ấy.

4. Dành 5 phút mỗi ngày để suy nghĩ về những chuyện trong hôm nay và chuẩn bị sẵn sàng cho ngày mai.

5. Viết ra những điều mình luôn muốn nhưng chưa bao giờ làm.

6. Chạy bộ ít nhất 15 phút mỗi ngày (nhớ đeo khẩu trang nhaaaa).

7. Ngủ trước 0h.

8.Dậy sớm lúc 6h30 sáng.

9 .Làm 1 điều tốt với bản thân mình – mỗi ngày.

10 . Mỗi tuần tìm đọc một cuốn sách.

11. Mỗi ngày chụp một bức hình, bất kỳ chủ đề gì, miễn là nó gợi cảm hứng cho bạn.

12. Thử thay đổi phong cách ăn mặc, đầu tóc hoặc đơn giản là một đôi giày chưa từng đi.

13. Tìm hiểu về một tôn giáo, một nền văn hóa hoặc một đất nước, học một lĩnh vực nào đó mà bạn chưa bao giờ thử.

14. Dành thời gian cho gia đình nhiều hơn, gọi điện thoại về nhà.

15. Mỗi ngày, xem một video truyền cảm hứng và làm theo nó.

16. Giới hạn sử dụng mạng xã hội, nhiều nhất 2 tiếng mỗi ngày (trừ khi bắt buộc có công việc bắt buộc

17. Rèn luyện thói quen ghi chép chi tiêu hàng ngày.

18. Đưa ra hình phạt cho bản thân mỗi khi trì hoãn hay tự thỏa hiệp với chính mình.

19. Tập trung lên kế hoạch rõ ràng cho công việc: học ielts, học ielts, học ielts.

20. Chăm sóc và yêu thương bản thân mình nhiều hơn không suy nghĩ những điều tiêu cực.

Phải reset bản thân để năm 2021 trở lên hạnh phúc.

Là gì nhỉ?

Tôi để ý một người

Người ấy hơn tôi 20 tuổi

Người ấy đã có hai đời vợ

Tôi không biết tôi là thích hay là ngưỡng mộ

Chỉ là để ý

Chỉ là tôi cảm thấy tôi và người ấy đều cần một gia đình.

Nhưng mà

Khoảng cách giữa người ấy và tôi

Xa lắm

Tựa như khoảng cách giữa mười tám tầng địa ngục và chín tầng trời vậy

Dạo này tôi cứ hay suy nghĩ

Tôi muốn quay về năm 15 tuổi

Tôi sẽ cố gắng, lập kế hoạch cuộc đời mình rõ ràng, học tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Hàn… thông thạo ít nhất 2 ngoại ngữ, bắt đầu kiếm tiền, bắt đầu du học, tích trữ kiến thức, tích lũy kinh nghiệm, tích góp tiền tài, tạo dựng mối quan hệ, gọt giũa khí chất…

Để tôi tự tin tìm đến người ấy

Để những năm hai mươi tuổi có thể gặp người ấy

Để trở thành đời vợ thứ 2 của người ấy

Hoặc ít nhất không thành

Thì đến bây giờ khi tôi 30, tôi có đủ tự tin đứng trước người ấy

Nói rằng

Ngài ở bên cạnh em đi, chúng ta là một gia đình, đến cuối cùng em đi với ngài.

Chứ không phải là một người bình thường chỉ dám lét lút nhìn sau lưng…

Nhưng mà thời gian trôi qua cái gì cũng không thể lấy lại

Chỉ việc cố gắng sống đã là một điều quá mệt mỏi với tôi rồi.

Tôi không yêu cuộc sống này, tôi không cảm thấy mình thuộc về nó, hầu hết mọi thứ đối với tôi là nhạt nhẽo.

Tôi sống vì tôi không thể chết, không tự tay giết mình.

Không muốn thả trôi theo dòng nước nhưng lại chẳng vùng vẫy lên bờ, một tay nắm một nhành cây…

Khi nào tay mỏi?

Khi nào cành gãy?

Khi nào buông?

Làm hay không làm?

Tâm trạng cảm thấy rất khó chịu. Giữa việc hối hận vì làm hay hối hận vì không làm, điều gì nên lựa chọn đây?

Lẽ ra là nên làm.

Chỉ cần có chút xíu cơ hội là phải bắt lấy chứ nhỉ?

Otsuichi: Goth-Những kẻ hắc ám, Đồng thoại đen, Calling You

Lâu lắm rồi mới quay lại mục review sách.

Thực ra thì hơ3b7d8c86fb6900375978n 1 năm nay cũng không đọc nhiều và cũng hơi lười nên có đọc cũng không viết. Mình cũng thuộc kiểu người tùy hứng, cứ viết theo mạch nghĩ nên đôi khi lại thành spoil trước tác phẩm. Nhớ trước đây có viết về Mười người da đen nhỏ của Agatha Christie, bị một bạn nào đó complain về việc mình tiết lộ hung thủ, thành ra mình khóa luôn bài đăng đó. Cái nơi này của mình chỉ viết theo ý thích, không muốn bon chen xô bồ gì, nên nếu ai đó lỡ vô tình đọc thì cũng vui vẻ chấp nhận nhé.

Tết năm ngoái mình đã đọc xong Goth-Những kẻ hắc ám rồi. Đến nay cũng khá lâu rồi nên không còn nhớ rõ nội dung lắm nhưng mình nhớ rõ cảm giác khi mình đọc cuốn sách này. Mua nó vì tựa đề cùng bìa sách, rất đen tối, rất u ám. Thời điểm ấy, tâm hồn mình vô cùng trống rỗng, bởi thế muốn tìm kích động, muốn khơi gợi mọi sự méo mó của cảm xúc và suy nghĩ nên mình chọn Goth, cũng là lần đầu biết đến tác giả Otsuichi. Trong thời gian Tết nguyên đán người người nhà nhà quây quần vui vẻ ấm áp chúc xuân, bản thân lại bó mình trong một góc riêng gặm nhấm cuốn sách này.

Hơi đáng sợ nhưng thỏa mãn.

Cậu học sinh Kamiyama cùng cô bạn Morino và những vụ án mạng ly kỳ xoay quanh họ. Đa số thì mình đều đoán được hung thủ trong mỗi câu chuyện hoặc là hung thủ được tiết lộ ngay từ đầu. Nếu bạn trông chờ đây như một cuốn truyện trinh thám thuần túy tìm ra kẻ chủ mưu và bắt giữ tội phạm thì bạn không nên đọc cuốn này. Ở đây chỉ có những vụ án, những kẻ giết người, những câu chuyện đen tối, những kẻ cô độc… và cậu học sinh kia đều tìm ra hung thủ nhưng cậu cũng chỉ là người đi bên lề, cậu nhìn câu chuyện diễn ra, nhìn người ngã xuống, im lặng nhìn kẻ thủ ác ra đi, cảnh sát luôn là người đến sau khi tất cả mọi chuyện đã rồi, và bí mật vẫn cứ nằm lại đó.

Cái đáng sợ ở đây là sự hắc ám bủa vây câu chuyện.

Cái thỏa mãn ở đây cũng chính là sự hắc ám kích thích mạch truyện.

Không thể nào bỏ xuống được cuốn sách đang đọc dở, cứ bị kéo theo, bị nhấn chìm vào. Sự dửng dưng của cậu học sinh chính là nét độc đáo, tĩnh lặng đến tàn nhẫn, vô cảm làm một người quan sát. Đồng thời, mỗi một vụ án đều biến thái đến cùng cực, một cuốn sổ ghi chép quá trình giết người, chiếc tủ lạnh chứa đầy bàn tay, lũ chó bị bắt cóc, vụ treo cổ kỳ quái, đứa trẻ bị chôn sống…

Tâm lý nhân vật cũng vặn vẹo đến ám ảnh, không hiểu mỗi người phải ở trong một hoàn cảnh như thế nào mới sản sinh ra những loại ham muốn và ý nghĩ điên cuồng như vậy. Bạn sẽ nhận ra rằng, cũng phải cảm thán rằng so với tất cả những thứ sợ hãi trên thế gian này thì nội tâm của con người mới là thứ đáng sợ nhất, đen tối nhất, âm u nhất, thậm chí là độc ác nhất. Bất kỳ vẻ ngoài như thế nào, xinh đẹp sáng sủa thiện lương ra sao, không ai biết sau lớp vỏ bọc ấy là mảnh đất ươm mầm cái gì. Cái làm người đọc run rẩy không phải là những mô tả việc giết chóc mà chính là cái lạnh lẽo, khô cằn, trống rỗng của mỗi nhân vật.

Vài lần, Kamiyama không làm người qua đường nữa, mà ra tay cứu mạng cô bạn Morino có thể khiến bạn lầm tưởng rằng cậu ấy yêu cô ấy… nhưng không phải yêu, mà là ám ảnh… đây là đán án mà cậu học sinh đưa ra, thật khiến người ta khó hiểu, ám ảnh về điều gì? ám ảnh vì có một sinh mạng bám lấy cậu sao, vì sự tồn tại vây quanh cậu sao, hay vì đó là sự sống duy nhất cậu đặt vào trong mắt, không muốn mất đi một sự ồn ào khoáy động duy nhất bên người mình, không muốn mất đi sợi dây duy nhất gắn cậu với con người… khó hiểu lắm.

Mình nghĩ rằng, lời khuyên chân thành của mình là bạn chỉ đọc Goth khi nội tâm của bạn thật sự mạnh mẽ, khi bạn chắc chắn bản thân có thể kiểm soát được hắc ám trong lòng. Bạn chỉ nên để câu chuyện nằm trên trang sách và tận hưởng cùng tán thưởng góc nhìn độc đáo của tác giả, thán phục trước nội tâm đa dạng của tác giả. Đừng để hắc ám trong sách bủa vây tâm hồn và cuộc sống của bạn, đừng chìm đắm vào đêm đen vì ngoài kia là ánh mặt trời rực rỡ và con người vẫn hướng thiện. Chỉ vậy thôi.

Vì quá ấn tượng với Goth nên mình đọc tiếp đến Đồng Thoại Đen. Thật ra thì mình nghĩ cuốn sách này vẫn nên dán nhãn 18+ cũng vì những hắc ám của nó. Đồng thoại là một thể loại truyện hiện đại dành cho trẻ em, sử dụng loài vật, đồ vật và các vật vô tri được nhân cách hóa làm nhân vật chính, có quan hệ gần gũi với nhiều thể loại, nhất là cổ tích và ngụ ngôn… nghe rất đáng yêu, đúng không?

Nhưng đây là Đồng Thoại Đen, vô cùng ám ảnh.

Điểm độc đáo của sách là mở đầu bằng một câu chuyện đồng thoại đen-cũng là tên tác phẩm của một nhân vật tác giả trong sách. Không thể đọc nhanh đọc lướt vì sẽ không hiểu được mạch truyện đan xen từ câu chuyện đồng thoại, đến cuộc đời của cô bé Nami, và một nhân vật quan trọng không kém làm nên câu chuyện. Mình đã phải đọc đến lần thứ hai mới hiểu được những thứ mình đã bỏ sót ở lần đọc đầu tiên.

Trước tiên, câu chuyện đồng thoại rất hay nhưng đầy máu và ám ảnh, tình yêu mù quáng của một con quạ biết nói tiếng người đã mang đến bất hạnh cho bản thân nó và hơn hết thảy là hại chết cô bé mà nó yêu. Một câu chuyện rùng rợn nhưng ý nghĩa thâm sâu, khi tình yêu của bạn biến thành sự chấp nhất mù quáng thì cũng là lúc kéo đến tội ác cùng kết cuộc bi thương.

Thật ra câu chuyện đồng thoại mở đầu không liên quan đến mạch truyện lắm. Câu chuyện của cô bé Nami mới là sự mở ra cho hàng loạt bí ẩn phía sau. Con mắt trái được cấy ghép, những hình ảnh khác lạ xuất hiện, sự truy tìm ký ức không phải của mình; một chàng trai kỳ lạ với món quà của thượng đế mà thật ra có lẽ cũng không phải là món quà, những cuộc giải phẫu và thí nghiệm rợn người được viết với lời văn vô cùng bình thường, một sự mô tả tản mạn nhẹ tênh. Những thứ bất thường cố đặt trong lối viết bình thường, vừa như khiên cưỡng, lại vừa tùy hứng. Cứ bắt người ta muốn đọc, rồi cứ bắt người ta khó chịu.

Đồng thoại đen là đứa con dài kỳ đầu tiên mà Otsuichi viết ra để thử thách khả năng viết lách của mình, có thể vì lẽ đó mà nó không thực sự cuốn hút như Goth nhưng cũng có thể vì lẽ đó mà nó không lạnh lùng như Goth. Bởi vì kết thúc, kẻ ác vẫn bị trừng phạt dù không hoàn toàn nhưng vẫn có kết cục cho một tâm hồn không trọn vẹn. Và những người còn lại vẫn được mở ra những cánh cửa tươi sáng, thuần hậu… có lẽ khi còn trẻ người ta vẫn mang trong mình những lý tưởng và khát khao thiện đẹp mà chưa bị những bóng tối của cuộc đời và lòng người mài mòn đến dửng dưng…

Quyển cuối cùng mình muốn nhắc đến là Calling You, và mình cật lực đề cử mọi người nên đọc sách này. Có thể coi đây là tập gồm 3 truyện ngắn của tác giả Otsuichi, vô cùng độc đáo, vô cùng nhân văn, vô cùng xúc động lòng người. Cả 3 mẩu chuyện đều khiến mình rơi nước mắt. Thật sự bội phục tác giả với trí tưởng tượng phong phú, lối viết đánh sâu vào tâm lý nhân vật, nhào nặn nên những tình tiết đa dạng, khai thác đến tận cùng góc tối và những đường ngang ngõ tắt trong lòng người.

Câu chuyện đầu tiên độc đáo với những cú điện thoại trong tâm trí, thỏa mãn với sự sáng tạo của tác giả. Cái kết không trọn vẹn khiến người đọc nuối tiếc và đau đớn thay nhân vật. Kết cục nếu phải là như thế thì dù bạn có năng lực cảnh báo trước cũng không thể ngăn chăn được. Đành mạnh mẽ sống tiếp và đối mặt số phận.

Câu chuyện về Kids như một nét vẽ đẹp đẽ đầy thần thánh, phát họa ra một thiên sứ ở nơi tận cùng đáy xã hội, với những tổn thương tâm hồn từ gia đình và tổn thương da thịt từ người xa lạ. Năng lực kỳ lạ dường như chỉ xứng đáng ở trên người mang tâm hồn thánh khiết luôn hướng về phía mặt trời kia. May mà, cũng còn “em” đồng hành với Asato bé nhỏ. Những đứa trẻ đáng thương đầy kiên cường. Với cách tác giả viết cho chuyện này, mình thấy đau lòng, dường như là bức thư “em” viết gửi cho cô giáo, hay người nào đó quan tâm “em”, hay chỉ là bức di thư viết để lại cho những người đời xa lạ… bởi vì với năng lực ấy, với sự cao thượng ấy, ai biết được các em sẽ nhận lấy bao nhiêu nỗi đau nữa, thân thể bé nhỏ đầy vết thương sẽ chịu được bao lâu nữa giữa những ấm lạnh ích kỷ giả dối của người đời…

Cuối cùng là Flower song. Lại là một bức họa sáng tạo không giới hạn của Otsuichi. Có thể coi là một kết thúc nhân văn nhưng vẫn thật đau lòng vì mỗi số phận đều không trọn vẹn. Người theo đuổi tình yêu thì dằn vặt vì gia đình, người nghe theo gia đình lại đau khổ vì tình yêu. Lần đầu tiên mình hiểu được hóa ra ý nghĩ của việc dùng súng bắn vào đầu có thể là như thế “bọn họ không biết, thứ dằn vặt chúng tôi không nằm trong họng. Mà nằm trong óc. Mục đích của người tự sát bằng súng không phải là cái chết, mà họ chỉ muốn nhờ viên đạn làm thầy thuốc, giải thoát mình khỏi khối sắt nặng nề phiền muộn đã đóng cứng vào não bộ. Tôi tin chắc như thế. Tôi không muốn bắn vào mấy chỗ vớ vấn như cổ họng. Nào có phải tôi cần tìm cái chết nhanh chóng đâu.”

Với Otsuichi, mình chỉ dừng lại ở 3 quyển sách này thôi. Những bóng tối và hắc ám trong tâm hồn con người, trải nghiệm vậy chắc cũng đủ rồi. Tương lai, không biết có đọc thêm xuất bản nào khác của tác giả không nhưng vẫn sẽ luôn dành cho ông một sự thán phục chân thành, vì nội dung, vì khả năng vô hạn trong sáng tác, vì vạch trần những vết mưng mủ của lòng người, vì khắc họa những mảnh đời tận cùng tăm tối… Đọc để thấu hiểu cõi đời.

NHỮNG LÁ THƯ CŨ…

Chiều nay, ngồi đọc lại những lá thư cũ đã gửi cho người yêu cũ, đọc hết, lòng bình lặng.

Hóa ra thời gian đã qua lâu như thế rồi.

Những cái đầu tiên viết từ 2011 lúc còn cưa cẩm nhỉ.

Bức thư tỏ tình viết lúc giao thừa đầu năm 2012.

Rồi những bức thư sau đó nữa…

Hóa ra tình yêu ngày xưa của mình ngây thơ đến thế, dịu dàng đến thế, ngọt ngào đến thế, cũng sâu nặng đến thế.

Hóa ra thời gian đã trôi qua lâu đến như thế.

Hóa ra, lòng mình đã bình thản rồi. Đọc lại, không đau, không ghét, không hận.

Nhấn nút Delete cũng không hề nuối tiếc.

Quá khứ cứ nằm ở một nơi nào đó đi. Không cần nhớ lại.

Bao nhiêu năm rồi, giờ chỉ muốn bình yên thôi.

Sắp hết năm rồi, sắp sang năm mới.

Mong rằng, có thể gặp được người yêu mình để mình mở lòng đón nhận tình yêu mới, cùng xây dựng gia đình, hạnh phúc, an yên.

Mong rằng, mình đừng cô độc nữa.

Vì sao lại lựa chọn ra đi?

Chiều nay đọc tin Sulli(fx) chết rồi.

Tôi không tin được.

Không thể tin được.

Một cô bé xinh đẹp như vậy, rạng rỡ như vậy…

Đã chết rồi.

Hóa ra, nỗi cô đơn đáng sợ đến thế

Hóa ra, trầm cảm đáng sợ đến thế

Hóa ra, tôi may mắn đến thế sao? May mắn đã vượt qua được đoạn thời gian đáng sợ đó mà tiếp tục cuộc sống…

Hay là, nỗi đau đớn cô độc của tôi vẫn chưa là gì; vẫn chưa đủ lớn nên tôi chưa đủ can đảm để đi… như Sulli, như Jonghyun…

Nhưng mà, một người xa lạ như tôi, đọc tin ấy cũng đau lòng quá.

Trong tôi cứ hỏi, tại sao vậy? Tại sao vậy? Cuộc sống này, hai em đã phải đối mặt với những gì, để rồi lại chọn cho mình một kết cuộc tàn nhẫn như vậy.

Kết cuộc này, đau quá.

Đau cho cả người ra đi. Đau cho cả người ở lại.

Sống ở đời này, người ta chạy theo rất nhiều thứ, chạy theo rất nhiều kỳ vọng mà mong ước, có đôi khi là muốn chạy, có đôi khi là phải chạy… Để rồi, khi đối mặt với bản thân mình, người ta vẫn thấy vô cùng trống rỗng và mệt mỏi…

Tôi có lẽ cũng sẽ trượt dài trong nỗi đau và bế tắc. Đến giờ tôi vẫn còn vướng mắc nhiều mông lung và mơ hồ… Nhưng mà, phải nói là, âm nhạc của BTS, những lời động viên, cách sống và tâm hồn của BTS đã giúp đỡ và kéo lại niềm tin cho tôi thật nhiều. Chỉ là, dù mệt mỏi, dù mù mịt, tôi vẫn muốn đi xem, xem cuộc đời tôi sẽ trôi qua thế nào, xem tôi sẽ gặp được ai, xem tôi làm được gì nữa… tôi cũng không biết khi nào tôi không đi nổi nữa, tôi chỉ biết là, giờ tôi còn đi thôi, dù tôi cũng chỉ một mình, dù tôi cũng thật trống rỗng…

Sulli à, Jonghyun à, hãy yên nghĩ.

Để ra quyết định này, hai em chắc là cũng đau đớn lắm. Mong hai em sẽ hạnh phúc hơn, vui vẻ hơn, ở một nơi nào đó, ở một thế giới nào đó…

Thương lắm…

Khóc

Khi chia tay không có rơi một giọt nước mắt nào vậy mà hôm nay lại khóc, đã hơn 20 tháng trôi qua rồi chứ ít gì nữa.

Nghe “Còn yêu đâu ai rời đi” của Đức Phúc rồi khóc. Chắc tại thấy bản thân trong đó.

Qua rồi mà,

Có yêu sâu đậm đến đâu thì cũng là quá khứ.

Người ấy cũng đã rời đi rồi. Đi vui vẻ không ngoảnh đầu nhìn lại.

Khóc hôm nay thôi.

……..

Muốn nhậu

Nhưng không thể cứ gọi 2 bạn ấy đi nhậu hoài được.

Thôi thì chuyện của mình cứ ôm lấy vào mình.

Vậy thôi.

Cũng không đánh chủ ý lên ai cả, chỉ nên thế này thôi…